Milena Tham Gia Ngày Hội Tri Ân Thầy Cô Trẻ Tự Kỷ

Quang cảnh buổi lễ Ngày tri ân thầy cô dạy trẻ tự kỷ

Milena Tham Gia Ngày Hội Tri Ân Thầy Cô Trẻ Tự Kỷ

Chuyện đã lâu rồi, nhưng Milena vẫn muốn kể lại cho mọi người nghe. Đó là một ngày cuối tuần khoảng 4 tháng trước. Đã khá lâu rồi, nhưng các thành viên của Milena vẫn nhớ khá rõ. ngày 17/11/2018, các thành viên Milena tham gia “Ngày tri ân thầy cô dạy trẻ tự kỷ”.

Ngày lễ được tổ chức tại nhà thi đấu đa năng quận 7. Hôm đó là một buổi sáng khá nắng, đại diện Milena gồm có Ưng, Mai và con là Cá Heo chạy từ Gò Vấp sang để tham gia. Milena nhận được lời mời của thầy Nam, một thầy giáo dạy trẻ tự kỷ ở Biên Hoà, Đồng Nai.

Mối quan hệ giữa thầy Nam và Ưng cũng rất vô tình, khi 2 anh em đều có niềm yêu thích trẻ thơ, cùng nhau tham gia 1 nhóm trên Facebook. Và thế là kết bạn, hẹn nhau uống cà phê, chuyện trò, và lại gắn kết hơn.

Anh Ưng, thành viên Milena chụp hình cùng thầy Nam, thầy dạy trẻ tự kỷ

Đội Milena đến hơi trễ và buổi lễ đã diễn ra được một lúc. Một số vị đại biểu đang phát biểu trên sân khấu. Một điều rất bất ngờ đó là buổi lễ được tổ chức rất chu đáo. Có những khu vui chơi cho các trẻ tự kỷ. Có rất nhiều thành viên tham gia “Ngày lễ tri ân thầy có dạy trẻ tự kỷ này.” Và thú vị hơn có rất nhiều những người bạn quốc tế. Có lẽ họ thuộc một tổ chức tình nguyện vì trẻ tự kỷ quốc tế đến để hỗ trợ cho Việt Nam. Các thành viên của Milena cảm thấy rất hạnh phúc, và có một phần hơi ngượng. Bởi lẽ ở ngay tại đất nước mình, mình lại không quan tâm nhiều đến trẻ tự kỷ. Trong khi những người bạn quốc tế họ lại bay từ khắp mọi nơi trên thế giới để qua đây hỗ trợ các con em của chúng ta. Nhưng cũng rất vui mừng, vì các em dù sao cũng đã được sự hỗ trợ nào đó từ cộng đồng.

Những giây phút chia sẻ của ban tổ chức, đặc biệt là của đại diện các thầy cô dạy trẻ tự kỷ. Các thành viên Milean Mẹ và Bé lại thêm một lần nữa ngưỡng mộ trước tấm lòng của các thầy cô. Họ là những người tiên phong trong việc nuôi dạy trẻ tự kỷ. Những ngày đầu họ chỉ là những cánh chim lẻ loi, tự mình mò mẫm để giúp đỡ các em. Nhưng chẳng vì thế mà họ chùn bước. Để rồi nhiều năm sau, bây giờ họ đã có những bước tiến dài hơn trên con đường nuôi dạy trẻ tự kỷ. Cộng đồng thầy cô dạy trẻ tự kỷ đã nhiều hơn và sự quan tâm của xã hội đối với các con cũng nhiều hơn. Trẻ tự kỷ cũng đã được chăm sóc tốt hơn, khoa học hơn, và đã nhiều em được phục hồi hơn.

Mọi người cùng tham gia chơi với trẻ tự kỷ
Không khoảng cách, không biên giới mọi người cùng tham gia chơi với trẻ tự kỷ

Nhìn trước cảnh ấy, tôi tự cảm thấy mình thật có lỗi. Bởi vì bản thân mình nhiều khi vẫn rất kỳ thị các trẻ tự kỷ. Có lẽ cũng là do giáo dục, cũng là do bản năng nên chúng ta đã hành động như vậy. Con người vốn rất sợ những thứ mà chúng ta không biết rõ. Và chúng ta vô tình sợ những người xấu xí, người không lành lặn, và cả các trẻ tự kỷ. Chúng ta sợ bởi vì chúng ta không muốn giống họ. Bản thân tôi đã từng nghĩ trong đầu nhiều khi họ “lây” mình thì sao.

Nhưng chúng ta làm như vậy có đúng không? Hoàn toàn không đúng. Bởi vì trẻ tự kỷ cần tình yêu thương hơn là sự xa lánh của mọi người. Các em được sinh ra và các em không muốn mình là trẻ tự kỷ. Nhưng các em nào có được chọn. Làm một đứa trẻ tự kỷ các em đã có quá nhiều những nỗi đau rồi. Thế mà các em lại còn phải chịu thêm nỗi đau từ sự kỳ thị của người khác nữa. Tôi thấy một người mẹ đang chơi với đứa con tự kỷ của mình, chị cười thật tươi, và tôi cũng thấy ấm lòng hơn.

Nhờ có “Ngày lễ tri ân này mà tôi và các thành viên Milena như hiểu rõ hơn. Chúng tôi đã bớt đi những suy nghĩ thiển cận của mình. Chúng tôi mở lòng ra, chúng tôi gần gũi hơn với các em, chúng tôi hoà vào cùng các em. Và các em, các trẻ tự kỷ cũng đáng yêu lắm.

Thành viên Milena, cùng con hạnh phúc chơi cùng trẻ tự kỷ

Phần thú vị nhất có lẽ là phần trò chơi, giao lưu với các trẻ tự kỷ. Dường như mọi khoảng cách đã bị xoá bỏ. Người lớn, trẻ nhỏ, người Việt Nam, quốc tế chẳng cần phân biệt cùng nhau tham gia các trò chơi. Nhảy dây, chui ống, bập bênh, đá banh, buộc chân nhảy lò cò, quây vòng hát cùng nhau,… Trò nào cũng vui, và trò nào cũng đầy ắp những tiếng cười. Cuộc đời thật đẹp khi ở đâu đó vẫn có những người đang làm những điều tốt đẹp, giúp cuộc sống đẹp hơn.

Kết thúc chương trình là lời phát biểu của đại điện của tổ chức tài trợ quốc tế. Lúc đó tôi đã nói thầm trong bụng: Thank you, thank you for your supporting to Vietnam. Và tôi đi bắt tay những người bạn quốc tế, tôi cám ơn họ vì sự trợ giúp chân thành cho trẻ tự kỷ, cho những con người Việt Nam.

Trẻ tự kỷ là những thành viện của đất nước Việt Nam. Các em cũng có quyền được sống vui, sống hạnh phúc. Các em có quyền được như mọi người khác trong đất nước này. Và mỗi lần thấy các em, mọi người hãy trao cho các em một nụ cười thật tươi nhé. Nếu được hãy nắm tay các em, hoặc ôm các em, để cuộc đời thêm tươi, thêm đẹp. Thành viên Milena cám ơn các em!

——————-

Milena Mẹ & Bé

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *